Friday, November 7, 2014

Việt Nam là nơi tốt nhất để sống: Một cách hiểu khác


Đến hôm nay mới đọc bài báo "Sốc vì Việt Nam vào tốp 20 nơi đáng sống nhất thế giới!" Nếu chỉ xem qua cái kết quả bình bầu và đối chiếu tình trạng môi trường xuống dốc thê thảm hiện nay thì đúng là sốc thật. Nhưng thật ra, nếu xem kĩ nguồn thông tin (2) thì cũng không đến nổi sốc đâu.



Nguồn thông tin là " The 20 Best Places To Live Overseas" (Hai mươi nơi tốt nhất để sống ở nước ngoài" trên BusinessInsider (2). Tại sao "nước ngoài"? Tại vì đây là một cuộc điều tra xã hội mà đối tượng tham gia là những thương gia làm việc cho các tập đoàn đa quốc gia. Những người này được công ti gửi đi khắp thế giới để làm ăn, nên họ có cơ hội trải nghiệm và so sánh. Nhóm thực hiện là ngân hàng HSBC. Họ hỏi đối tượng tham gia về trải nghiệm cuộc sống, tình hình kinh tế, nuôi con cái ở nước ngoài. Dựa vào các tiêu chí này, Việt Nam được bình bầu là một trong 20 nước tốt nhất để sống ở nước ngoài.

Đọc xong bản tin này tôi thử tưởng tượng mình là một doanh nhân (hạng "executive") đang sống ở Sài Gòn. Và, tôi sẽ bầu VN vào một trong 10 nước tốt nhất để sống như là một doanh nhân nước ngoài. Lương của tôi là khoảng 200K USD một năm, và tôi sống trong một nước mà thu nhập bình quân ~2K một năm thì dĩ nhiên là tôi thấy thoải mái quá đi chứ.



Này nhé, tôi đâu có sống ở những nơi chật chội trong nội thành như đám dân đen kia; tôi sống ở Phú Mĩ Hưng hay những khu đô thị mới, thoáng mát và có nhiều cây xanh. Tôi đi làm đâu phải bằng xe Honda để phải chật vật với "triều cường" như đám dân địa phương; tôi đi làm bằng xe hơi, "four-wheel car" cao ngông nghênh trên đường phố được thiết kế cho xe ngựa là chính. Tôi không cần lái xe như bọn Việt Nam; công ti mướn tài xế lo cho tôi từng bước đi, thậm chí đi ăn trưa và uống cà phê! Đến văn phòng thì máy lanh đã bậc xong, tôi không biết cái nóng hừng hực bên ngoài là gì. Thật ra, sống ở VN chứ tôi có biết cái nóng nhiệt đới là gì đâu, vì dù ở nhà hay office tôi đều có máy lạnh.

Vợ tôi không bận bịu với con cái như đám nữ nhân viên của tôi; tôi có đã oshin người Việt lo đưa đón con tôi đi học. Con tôi cũng cảm thấy thích đất nước này, vì chúng không chung đụng với đám học trò Việt Nam đầy cạnh tranh kia. Oshin Việt Nam thì rẻ bèo, chỉ 200 USD/tháng là có một cô gốc miền Tây phục vụ cực kì tốt, kể cả nấu ăn ngon. Chúng tôi chẳng cần sợ bọn Tàu đầu độc với những thực phẩm độc hại, vì oshin chúng tôi toàn mua cá sống, gạo hảo hạng, bánh mì nhập từ Singapore, bơ sữa nhâp từ Pháp, Úc, Mĩ. Chúng tôi không cần nấu ăn, vì oshin lo. Chúng tôi không biết đến mấy quán nhậu bầy hầy mà đám dân địa phương lui tới, vì chúng tôi đã quen với buffet ở Caravelle, New World, Pullman, InterContinental, Sheraton, Sofitel, Nikko. Rex? Ồ, đó là khách sạn của Nhà nước, tồi lắm. Chúng tôi không phải lo chuyện lau nhà hàng tuần, bởi vì hàng ngày đã có oshin làm việc đó. Vui vui, chúng tôi đi ăn ở ngoài quán, và dĩ nhiên, chúng tôi đâu có dám léo hánh đến mấy chỗ vớ vẩn và mất vệ sinh ở trong hẽm. Xe four-wheel của tôi làm sao vào được mấy cái hẽm đó?! Lương 200K USD/năm thì việc đi ăn tối ở hàng quán up-market ở VN chỉ là chuyện nhỏ. Mà, món ăn VN lại cực kì ngon, chắc chắn ngon hơn tất cả những nước như Mĩ, Úc, Canada, Ý, Saudi Arabia, v.v.

Tôi cũng chẳng quan tâm gì đến mấy chuyện quyền con người này nọ; chuyện đó chẳng dính dáng gì đến tôi, vì đó là chuyện của đám oshin và anh tài xế của tôi. Tôi đâu có lo VN sẽ lệ thuộc hay mất vào tay của Tàu ở phương Bắc, vì đối với tôi, chỗ nào cũng là kinh doanh, kiếm lời. Tôi đâu có hiểu mấy chương trình văn nghệ và những bản tin tức tuyên truyền vớ vẩn đó; tôi xem đài BBC, NBC, CNN. Trong khi đám dân đen đó chẳng biết gì tình hình đằng sau chính trường VN, tôi biết khá tốt! Vì thế, chẳng ai làm phiền tôi, và tôi thấy thoải mái về tinh thần. Ngày cuối tuần, chúng tôi bay ra Đà Nẵng chơi, xuống Hội An tắm biển, bay về Hà Tiên làm một chuyến du ngoạn sang Kampuchea, bay ra Hà Nội thưởng thức tô phở 800 ngàn đồng (chuyện nhỏ), và bay về sân golf ở Tân Sơn Nhất đánh một phát với mấy đồng nghiệp nước ngoài đang chờ. Buồn buồn, tôi đổi không khí bằng cách bay qua Singapore mua đồ điện tử, và dĩ nhiên tôi đời nào để ý đến cái Sim Lim Square chết tiệt đó. Tôi cũng chẳng cần chen lấn, vì tôi đi máy bay hạng 1 của Singapore Airlines, chứ Vietnam Airlines, thì xin lỗi, tồi quá. Nhìn như thế, tôi đang sống một cuộc sống vương giả, một cuộc sống mà nếu tôi ở Mĩ có mơ cũng không có được.

Ôi, tôi yêu cái đất nước Việt Nam này quá. Tôi thấy mình như anh thực dân Tây ngày xưa ở Sài Gòn. Thật ra, tôi còn hơn mấy anh Tây ngày xưa, vì ngày nay tôi có tất cả tiện nghi mà mấy ảnh không có trước kia. Mấy anh ấy thời đó còn bị xua đuổi liên miên, còn chúng tôi thời nay thì được chào đón nồng nhiệt. Môi trường làm ăn ở VN có phần khó khăn vì nạn tham nhũng ư? Ồ, chúng tôi chỉ cần áp dụng triết lí dùng tiền của Năm Cam, một người vĩ đại trong nhóm những triết gia vĩ đại. Có tiền là cái gì cũng có ở VN, và hàng rào nào cũng sẽ vượt qua dễ dàng. Bọn Bio-Rad còn chỉ 2.5 triệu USD, thì việc các tập đoàn Nhật chi 10 lần con số đó cũng chỉ là "bỏ con tôm bắt con cá" thôi. VN có câu "nhất thân, nhì thế, tam quyền, tứ chế", và tất cả 4 yếu tố đều có thể mua bằng tiền. Chúng tôi cũng áy náy khi dùng tiền cho mục tiêu như thế, nhưng thử hỏi, ở cái nơi này mà người ta có câu "rừng nào cọp nấy" thì chúng tôi cũng phải chơi theo luật chơi địa phương thôi.

Ngày xưa, Graham Greene ngồi uống cà phê ở Tự Do viết "Người Mĩ trầm lặng", ngày nay tôi viết những chương sách huy hoàng cho Samsung, LG, Hyundai, Kumho, Mercedes-Benz, BMW, Ford, Volvo, Toyota, Mitsubishi, Novartis, Merck, Pfizer, sanofi, novo nordisk, HSBC, Deutsche Bank, Huawei, IBM, v.v. Vinh quang thay, đội doanh nhân nước ngoài ở VN. Chúng tôi xứng đáng có một bài tráng ca! Có lẽ phải mướn một tay nhạc sĩ nghèo VN sáng tác thôi.

OK, tôi đã đóng vai doanh nhân nước ngoài ở VN, bây giờ tôi quay về tôi: một người Việt Nam. Tôi nghĩ với quan điểm của những doanh nhân nước ngoài sống ở VN, thì VN đúng là một trong những nơi sống rất thoải mái nhất. Do đó, cái kết quả survey của BusinessInsider không hề sốc chút nào. Tuy nhiên, thay vì kết quả đó nói Việt Nam là nơi tốt nhất để sống, tôi đề nghị nên hiểu một cách khác: Việt Nam là một trong những môi trường lí tưởng nhất cho doanh nhân nước ngoài, vì họ có thể khai thác con người Việt Nam hữu hiệu nhất.

====




19 comments:

Anonymous said...

Thầy Tuấn suy nghĩ va viết quá hay.

Anonymous said...

Cũng một cái nhìn nhưng một góc độ khác thì quả đúng như bình chọn .

Anonymous said...

Thầy Tuấn suy nghĩ qua tuyệt

Anonymous said...

Ôi ! Đọc bài viết này mà cảm thấy "chua chát"; mỗi câu, từ là một nhát dao chém thẳng vào tâm can.
Đóng bài viết lại, lòng bỗng trào dân nỗi hờn căm vô cớ, vu vơ ! Tủi và nhục !

Già mất nết said...

Bài hay quá!

Anonymous said...

Cam on Giao su Tuan.Doc bai giao su, nghi den Rabelais, Montesquieu,nhat la Voltaire...
HVH

Anonymous said...

Nghe tác giả nói mà....đau quá.

Anonymous said...

I surf Business Insider many times a day,and the article was published a few days ago and here is the last paragraph:
"Vietnam is not without its problems however, The country ranks near the bottom for healthcare and quality of life for children."

Son Nghiem said...

Em cũng mới đọc qua phần nói về VN của bài tiếng Anh (http://www.businessinsider.com.au/the-20-best-countries-for-expats-2014-10#16-vietnam-5)
GS có một số nhận xét chính xác, sức mua của đồng lương nước ngoài ở VN cao thứ 2 và đồ ăn bản địa thì được đánh giá cao. Nhưng họ cũng rất chê hệ thống y tế và giáo dục, điều kiện sống cho trẻ em. Nhưng với những người này thì việc đi sang Sing để khám chữa bệnh hay cho con vui chơi khá dễ dàng vì ở VN lương họ sẽ dư nhiều hơn so với các nước khác.
Có một đánh giá rằng hệ thống giao thông công cộng VN rất tốt (great) thì không hiểu họ căn cứ vào những tiêu chí nào?

Huynh Hai said...

Đúng! VN là thiên đường cho các doanh nhân nước ngoài có thu nhập từ 10.000 USD/tháng trở lên sinh sống, làm việc và khai thác tận tình nhân, vật lực ở đó. Rồi đây các ký nô, các cơ quan tuyên giáo của đảng ta từ trung ương đến làng xã sẽ rầm rộ phổ biến tin nầy cho mà xem để đám dân đen VN khỏi phải kêu ca, than thở rồi đứng núi nầy trông núi nọ. Để công bằng đề nghị khảo sát thêm nhóm dân Việt có thu nhập 2.000 USD/năm xem sao.

hahien said...

Sao báo chí VN không khoe luôn một thể rằng chẳng cứ thời nay, thời thực dân cách đây 70 -80 năm, Việt Nam chắc chắn cũng là nơi “đáng sống” của rất nhiều ông Tây bà Đầm hơn cả ở Paris!

Thanh truong said...

Đọc bài của anh Tuấn xong đúng là cười ra nước mắt. Trong hoàn cảnh khổ quá, buồn quá , không còn cách nào thoát ra đươc thì cũng phải cố gắng mỉm cười nhưng dòng lệ tuôn rơi từ bên trong cõi lòng!Báo chí Vn lúc nào cũng nghĩ người dân lao động ít học như tụi tui là ngu dốt, viết như thế nào thì tin như vậy.Người dân lao động o Vn hiện nay vẫn sống ở mưc chưa đủ ân chưa đủ mặc, thanh niên không có việc làm phải đi xuất khẩu lao động, con gái nhà nghèo phải đi bán thân xác cho các nước châu á chung quanh để lấy vài ngàn USD phụ giúp gia đình, nói thẩng ra là đi đẻ thuê cho thiên hạ. Chúng ta có đi ra nước ngoài tiếp xúc với người dân lao động sở tại thì biết Vn như thế nào? Đánh giá hiện trạng cuộc sống ở Vn thì phải để những người Viet Nam có trình độ, trung thực , yêu nước như anh Tuấn ( và một số Việt kiều ) đánh giá thì mới chính xác.Làm sao lấy ý kiến của những người nước ngoài qua đây làm vị trí tốt, lương cao đanh giá mức sống Vn.Tụi nó lương cao, ở biệt thự, đi xe hơi, gái đẹp cần lúc nào có lúc đó thì làm sao không thích sống ở Vn được.Báo chí Vn chỉ lừa bịp người dân nghèo ít học như tụi tui là giỏi.Thành phần trí thức , giao lưu nước ngoài nhiều thì nhận thấy sự thật liền

hung nguyen said...

Cuc hay , dung the..Noi theo kieu bac ky 75

linh hoang said...

Mẹ ơi ! đọc bài của Ông mà rơi nước mắt , dốt nát nghèo nàn thì chỉ phục vụ cho người nước ngoài để có đồng tiền lương rẻ mạt.

nguyen thanh Phuoc said...

God bless us!

Hieu Huynh Huu said...

Cám ơn bài viết của tác giả, một góc nhìn có vẽ cùng đẳng cấp. Tuy có hơi mỉa mai nhưng dù sao cũng nhiều tính xác thật.

Tôi là một người đã quá tuổi làm việc, bình thường như mọi người VN khác. Nghĩa là tôi không có điều kiện để thâm nhập vào các nơi của giới 'thượng lưu', nhưng tôi không thấy cần phải phê phán họ nếu họ sử dụng tiền mà họ làm ra một cách chính đáng. VÀ chắn hẳn là họ đã đóng góp phần của mình một cách tích cực cho xã hội.

TÔi cũng từng có dịp đến thăm đất nước Uc xinh đẹp (có cả Cabramata), Hoa kỳ diễm lệ (có đến Little SG, Eden), Châu Au sang trọng ... TÔi cũng có dịp đến các khu ổ chuột của Thái Lan, các xóm nghèo ở Cambodia, Laos ... TÔi tin rằng đất nuoc nào cũng có hai mặt đối nghịch.

TÔi cũng từng đi nhiều nơi trong đất nước tôi, rồi trở về với nhiều bức xúc, trăn trở. Phần lớn những nơi tôi đã đến, chắc chắn là những nơi mà nhiều người dân lao động sinh sống. Trong đất nước mình, tôi thường sử dụng phương tiện công cộng để đi lại, nên nghe được, thấy được dân tình mình ra sao. Chắc chắn sẽ không có nghe được những câu 'Nice to meet you!' nếu họ không thích mình.

TÔi có đủ điều kiện để có thể ra đi sinh sống ở nước ngoài, nhưng tôi đã kết luận nước mình đáng sống nhất. VÀ đáng sống với đa số người dân mình chứ không với một nhóm người nào đó.

D9ể trãi lòng, chắc phải có một bài viết dài hơn của tác giả...!!!

Người SG.

người cóp nhặt thời cuộc said...

Tớ có trở về VN vài lần,nhiều điều làm tớ thích sứ sở này lắm,chỉ có một điều làm tớ chán: tớ cảm thấy mình hèn quá. Thắng nào cũng có thể ăn hiếp mình: từ thằng công an hạng bét,người ăn mày,bé đánh giầy và nhất là bà con cuã mình

Thong NV said...

Cám ơn lời giải thích hợp lý của Thầy Tuấn! Xin phép được chia sẽ bải viết của thầy.

Phu Tho Dinh said...

Đau lắm chứ ..nhưng biết làm sao được... mọi thứ đang cải cách thay đổi ... nhưng tốc độ quá ì ạch ... người việt ngủ mê sâu lắm rồi..